HỒNG LÂU MỘNG - Trang 794

Hồi 22. Nghe câu hát, Bảo Ngọc hiểu đạo thiền; Đánh đố thơ, Giả Chính lo lời sấm.
Hồi 23. Mượn câu văn Tây Sương Ký, giở giọng giỡn đùa; Nghe khúc hát Mẫu Đơn

Đình, chạnh lòng hờn tủi.

Hồi 24. Kim Cương say rượu, tính hào hiệp tiền bạc coi khinh; Cô gái si tình, rơi khăn

lụa mơ màng nhớ bạn.

Hồi 25. Mắc phải thuật năm con quỷ, chị em hóa điên rồ; Nhờ được phép hai vị tiên,

ngọc thiêng hết mờ ám.

Hồi 26. Cầu Phong Yêu nói lóng đưa tình kín; Quán Tiêu Tương xuân buồn tỏ nỗi riêng.
Hồi 27. Đình Trích Thúy, Dương Phi đùa bướm trắng; Mộ Mai Hương, Phi Yến khóc hoa

tàn.

Hồi 28. Ngọc Hàm tặng thắt lưng, gợi được mối tình; Bảo Thoa cởi chuỗi thơm, lộ ra vẻ

thẹn.

Hồi 29. Người hưởng phúc, phúc nhiều, còn cầu xin thêm phúc; Gái si tình, tình nặng,

càng luẩn quẩn vì tình.

Hồi 30. Bảo Thoa mượn cái quạt, nói cạnh cả hai bên; Linh Quan vạch chữ “Tường”, làm

ngây người ngoài cuộc.

Hồi 31. Xé tan cái quạt, nghìn vàng mua lấy một trận cười; Điềm ứng kỳ lân, hai sao gặp

nhau khi đầu bạc.

Hồi 32. Giải bày hết tâm can, Bảo Ngọc đâm ra mê mẩn; Không chịu được sỉ nhục, Kim

Xuyến đành phải liều thân.

Hồi 33. Coi anh như thù, giọng lưỡi ton hót; Đẻ con bất hiếu, roi vọt dập vùi.
Hồi 34. Mối tình ngổn ngang, thấy tình cô em càng thêm thấm thía; Lỗi lầm chồng chất,

lấy lầm khuyên anh xiết nỗi buồn rầu.

Hồi 35. Ngọc Xuyến được nếm canh lá sen; Oanh Nhi khéo tết dây hoa mai.
Hồi 36. Thêu bức uyên ương, hiên Giáng Vân mộng lành báo trước; Ngẫm đường tình

phận, viện Lê Hương duyên đẹp định rồi.

Hồi 37. Thu Sảng trai, định mở Xã hải đường; Hành Vu uyển, đêm nghĩ bài hoa cúc.
Hồi 38. Lâm Tiêu Tương đứng đầu những thơ ngâm cúc; Tiết Hành Vu mỉa đời trong bài

vịnh cua.

Hồi 39. Già nhà quê hay nói huênh hoang; Cậu có tình cứ tìm ngành ngọn.
Hồi 40. Vườn Đại Quan, Sử Thái Quân hai lần mở tiệc; Gieo súc sắc, Kim Uyên Ương ra

lệnh đố thơ.