"Em nói này, người thông minh không cần nói lòng vòng. Bạn gái của
anh, anh Tiền cũng để ý đến, anh muốn ở bên cô ấy, chắc sẽ rắc rối đấy".
Vu Dương liếc mắt nhìn anh ta, anh không lên tiếng nhưng ánh mắt đã
không còn hữu hảo như vừa rồi.
Tiêu Đại nói tiếp: "Anh Dương, em biết anh có bản lĩnh. Anh là một
con thuồng luồng bị nhốt trong vũng nước cạn, sau này sẽ có cơ hội lên như
diều gặp gió. Nhưng tục ngữ nói đúng: 'Rồng mạnh không cắn rắn địa
phương'. Giờ anh chống lại anh Tiền, không phải là việc hay".
"Phụ nữ ấy mà, cũ không đi, mới không tới, anh nói xem có đúng
không?".
Vu Dương cầm điếu thuốc, ngón tay vẩy tàn, bỗng nhiên nhớ tới
gương mặt xinh xắn của Khương Ninh, anh mỉm cười không chút e dè: "Cô
ấy còn rất mới".
"...". Tiêu Đại nghẹn họng, một lúc sau, thở dài: "Được rồi, em đây
đến không phải để làm thuyết khách, chả ai muốn làm cái chuyện chia uyên
rẽ thúy này cả. Em đến chỉ để nhắc nhở anh, con người lão Tiền, làm việc
có thủ đoạn. Lão ta đã nhìn trúng thì sẽ không dễ dàng buông tay đâu".
Tiêu Đại thấy anh không có phản ứng, chêm thêm một câu: "Bây giờ
anh buông tay vẫn kịp".
"Muộn rồi".
"Hả?".
Vu Dương di đầu mẩu thuốc lá trên nền đất, đứng dậy nói: "Tôi đi đón
cô ấy không muộn".