-Hec! Nàng làm gì thế?!? - Đến lúc này Gensan không thể bình thản mà
ngồi yên nhìn mọi chuyện chuyển biến ngày càng tồi tệ hơn nữa, chàng lao
tới, nắm chặt lấy tay nàng – Sao lại ném nó hả?!?
-Không có tình yêu cũng không sao. Nhưng ngay cả lòng tin của chàng ta
cũng không có được thì giữ món quà này thêm làm gì cho mỉa mai nhau ? –
Hec quát to, cố vùng ra, dữ dội không ngờ.
Bốp! Gensan thẳng tay tát Hec một cái trời giáng, cơn đau rát buốt làm Hec
ngỡ ngàng ngừng vùng vẫy. Chàng đưa tay ôm đầu, thở dốc mệt mỏi :
-Giờ thì nàng tỉnh ra chưa? Cô gái ngốc này… thật là…Nàng làm ta phát
điên lên được! Nàng nghĩ ở đây chỉ có một mình nàng biết quát tháo thôi
đấy chắc?!? Thử soi vào gương xem lúc này nàng giống loại người nào! Bù
lu bù loa cả lên! Ồn ào quá!
Chưa có ai nhìn thấy Gensan tức giận như lúc này vì chàng vốn rất điềm
tĩnh. Mồ hôi nhỏ ra chảy ròng ròng xuống khuôn mặt thuần khiến của thiên
thần đang đỏ rực lên do tức giận. Ngay đến Hec cũng sợ hãi đến độ bất giác
lùi lại và ngừng nói tự bao giờ, chỉ còn nước mắt là vẫn cứ lặng lẽ lăn tròn
trên má…
Vài phút sau Gensan mới trấn tĩnh được, chàng quay sang nhìn Hec, phất
tay áo thật mạnh, lẩm bẩm:
-Thật là ngốc mà. Nàng có sao không? Ta hơi nặng tay…
Chàng dùng một chiếc khăn lụa mỏng lau vết máu trên môi Hec, thật dịu
dàng. Cử chỉ thân thiết ấy chỉ khiến nàng thêm tủi thân. Tại sao chàng trai
tuyệt vời này không thuộc về nàng cớ chứ? Cơn thổn thức bật ra thành tiếng
khóc nấc:
-Tại sao chàng vẫn đối xử tốt với ta như vậy?