công tài hoa Serazan khẽ giật mình khi thấy từ tay áo rộng thùng thình của
mình, con rắn đen tuyền như
dòng nước từ từ trườn ra, ngước nhìn chủ nhân bằng đôi mắt ươn ướt tò mò.
Abalone cười khúc khích, đưa tay vuốt ve cái đầu dẹp láng mượt của con
thú cưng nguy hiểm, thì thào:
-Sao, đẹp không Das? Ngươi cũng thích người đó như ta phải không? Thật
là đáng yêu quá chừng. Ôi,
Reven Ping, sao trên đời lại có người thú vị đến thế nhỉ?
Gensan thong dong dạo bước trên phố phường Penla, dường như là để giải
toả nỗi buồn kì lạ đang xâm
chiếm lòng chàng. Theo Gensan có vài tùy tùng thân cận và con cú trắng
hay ngủ gật, mặc dù vậy Aur viện cớ mệt nên xin nghỉ lại hoàng cung.
Hecates xua đuổi chàng như thế, xem ra không có cơ hội tiếp cận để thực
hiện kế hoạch rồi. Vậy chàng còn ở lại Henki làm gì ? Thật là phí thời gian.
Mọi chuyện càng lúc càng rắc rối. Prang phòng bị chặt chẽ, chẳng để lộ
chút sơ hở nào. Đáng lẽ chàng đâu cần nhọc công đến vậy, chỉ việc dùng
quân bài đã có sẵn là được.
Thế mà… Tại sao hình ảnh Yusan cứ hiện ra vào những lúc như thế này vậy
chứ ?!?
-Vương tử! - Một cận thần đẩy Gensan ra vừa kịp lúc một đoàn kiệu hấp tấp
băng qua, suýt nữa tông trúng anh chàng Serazan đang mải mê suy nghĩ
này. Chiếc kiệu nạm ngà voi lướt qua nhanh đến nỗi Gensan chỉ
kịp thấy mờ mờ bóng người ngồi phía sau lớp màn lụa mỏng… nhưng một
giây thôi đã đủ để chàng lờ mờ