bao giờ, hỡi hoàng đế tương lai?
Sắc mặt Benjin chuyển biến dữ dội, không chỉ đau buồn mà còn là tức giận.
Chàng đang giận chính bản
thân mình và có cảm giác không xứng được nhận lời cầu khẩn chân thành
ấy từ người thiếu nữ đang quỳ gối trước mặt chàng đây. Đôi vai nhỏ bé của
nàng run rẩy do cố che giấu làn nước mắt bất hạnh. Sự im lặng cùng những
giọt lệ nhiều lúc còn có tác dụng gấp nhiều lần những lời van xin vô nghĩa.
Benjin không phải là người quen với việc mình khiến người khác đau khổ,
chàng đỡ Zinnia lên, gằn giọng:
-Tại sao… nàng lại phải quỵ luỵ như vậy?!? Ta không xứng đáng, cả với
nàng lẫn ngai vàng.
-Điện hạ, ngài nói gì thế? Dù Ohlan chỉ là một vùng đất nhỏ bé nghèo khổ
nhưng thiếp đã trở thành người của dân tộc này, đã đổi tên tuân theo tục lệ
nơi này, đối với thiếp không có gì cao quý hơn lòng chung thủy.
Và ngài là đấng phu quân duy nhất mà thiếp được dạy là phải tôn thờ. Năm
năm qua thiếp sống bằng hy
vọng trong những lời hứa hạn mong manh nhất, bởi thiếp tin một ngày kia
chàng sẽ quay về Ohlan quê
hương. Giờ đây ngài muốn giết chết thiếp bằng sự bội ước này sao?
Giọng Zinnia vừa tha thiết yêu thương lại đầy trách móc oán hận. Nàng
ngước nhìn Benjin bằng đôi mắt
xanh lục sầu thảm, giống như một thiếu phụ vừa mất đi người chồng yêu
dấu. Nước mắt nàng trong veo như