HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 960

Hồi 36

Những phút yếu lòng

Lâm Tiên Nhi đã dừng bước nhưng nàng vẫn không quay đầu lại .

Nàng đứng yên một chỗ và nhè nhẹ thở ra .

Tiếng thở của nàng tuy thật nhỏ nhưng nó chứa đựng cả những gì u án nhất
trong đời . Người nào nhìn đến thần sắc của nàng không một ai có thể tin
rằng trong lúc đắc ý như thế ấy mà nàng lại có thể trong lúc đó không
buông ra một tiếng thở dài u uất .

Lòng của Lý Tầm Hoan nặng như treo đá .

Hắn biết trên đời này không hề có một thứ âm nhạc nào , thứ giọng hát nào
có khả năng làm động lòng người như tiếng thở dài của nàng . Hắn rất
mong Tiểu Phi hãy nhìn hắn một cái , nghe hắn nói một lời . Nhưng bây giờ
Tiểu Phi chỉ còn thấy có mỗi một Lâm Tiên Nhi , chỉ còn nghe có mỗi một
lời nàng nói .

Lâm Tiên Nhi lại thở ra :

- Những lời nói của tôi đã nói hết rồi , không cần phải đợi thêm gì nữa .

Tiểu Phi hỏi :

- Không cần phải đợi ? Tại sao thế ?

Lâm Tiên Nhi nói :