HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 137

- Tôi không muốn có phúc đáp về vấn đề đó .

Quách Tung Dương hỏi :

- Tại sao thế ?

Lý Tầm Hoan nói :

- Bời vì nếu tôi và các hạ , bất cứ ai mong muốn có phúc đáp như thế nhất
định sẽ có nhiều hối hận .

Quách Tung Dương vụt ngẩng đầu lên .

Gương mặt vốn xạm màu của hắn bỗng hơi ửng đỏ , giọng hắn hơi cao :

- Nhưng nhất định phải có phúc đáp đó , phải vậy không ?

Lý Tầm Hoan thở dài và như nói một mình :

- Tôi mong rằng càng chậm chừng nào càng hay chừng ấy .

Quách Tung Dương gằn giọng :

- Nhưng tôi nghĩ rằng càng sớm càng hay .

Lý Tầm Hoan cau mày :

- Tại sao lại phải như thế ?

Quách Tung Dương nói :