HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 156

Cánh lá sau cùng đã rơi im trên mặt đất .

Khu rừng thông cũng trờ về trong im lặng hoàn toàn .

Không khí và cảnh vật bỗng như cõi chết .

Quách Tung Dương nhè nhẹ thở dài và chầm chậm tra thanh kiếm vào vỏ .

Mặt hắn không lộ vẻ gì nhưng ánh mắt hắn như lu lại và hắn nói bằng một
giọng trầm trầm :

- Tôi thua .

http://hello.to/kimdung Lý Tầm Hoan khẽ chớp mắt :

- Ai bảo rằng các hạ đã thua ?

Quách Tung Dương đáp :

- Tôi thừa nhận là đã thua .

Hắn nở một nụ cười thật nhẹ và chầm chậm nói tiếp :

- Câu nói này vốn dù cho phải chết , tôi cũng không khi nào chịu nói nhưng
bây giờ tôi nói với tất cả lòng khoan khoái , cực kỳ khoan khoái , hết sức là
khoan khoái .

Hắn nói luôn , hắn nhấn mạnh hai tiếng khoan khoái nhưng cái hậu của nó
có vẻ u buồn .

Vì trong tiếng cười kéo nhẹ mà dài ấy , hắn bước ra khỏi rừng thông .