HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 182

Lý Tầm Hoan vẫn cúi mặt làm thinh .

Tôn Tiểu Bạch nhìn sững vào mặt Lý Tầm Hoan bằng một cái nhìn thật dịu
dàng và nàng thở dài :

- Ông nội tôi thường nói rằng một người nào mà không bao gì nghĩ đến cá
nhân mình thì kiếp sống của người ấy thật đáng thương .

Lý Tầm Hoan vụt ngẩng mặt cười :

- Và một con người luôn luôn nghĩ tới mình thì kiếp sống lại còn đáng
thương hơn nữa .

Tôn Tiểu Bạch lại cúi mặt làm thinh .

Nàng lầm thầm trong miệng như cố nghiền ngẫm lại ý nghĩ trong câu nói
của Lý Tầm Hoan và thật lâu nàng mới nở nụ cười êm dịu .

Nàng nghĩ phải nói một con người sống mà chỉ nghĩ đến mình thì có lẽ
khiếp sống không còn gì thú vị .

Lý Tầm Hoan lại nốc cạn một chén nữa :

- Tôn lão gia ra thành đón người nhưng không biết đón ai thế nhỉ ?

Tôn Tiểu Bạch chớp chứp mắt :

- Thật ra không phải đón mà là đưa người .

Lý Tầm Hoan nhướng mắt :