HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 188

Tôn Tiểu Bạch cười hăn hắc :

- Nhị Thúc đóng trò hay lắm , giống lắm . Nhưng chẳng lẽ bây giờ vẫn còn
say sưa với vai trò ấy mãi hay sao ?

Lão Tôn Gù chớp mắt nhìn cô gái thật nhanh , tuy cái chớp ấy nhanh lắm ,
nhanh đến mức nếu có ai đứng gần cũng khó lòng thấy kịp , những tia sáng
như còn ngời ngời một lúc thật lâu .

Cặp mắt lung linh ấy lại là của lão Tôn Gù hay sao ?

Thật là một chuyện không ai có thể tin được , những ai lui tới quán này từ
lâu nay không một ai có thể ngờ đôi mắt vừa nhìn cô gái ấy là của lão Tôn
Gù này cả .

Nếu nhìn thấy đôi mắt ấy , Tửu Quỷ sẽ phục lắm bởi vì hắn và Lão Tôn Gù
gần gũi đã ngót hai năm rồi mà hắn không thấy được đôi mắt " thật " của
lão ta .

Chỉ tiếc lúc này hắn đã say quắt đi rôi , hắn đang gục đầu trên bàn không
còn biết trời trăng gì cả .

Tôn Tiểu Bạch cười :

- Tôi biết bữa nay thì hắn đã say thật rồi , hắn không có giả đò đâu .

Lão Tôn Gù trầm giọng :

- Nhưng ngươi có biết tửu lượng của hắn hay không ? Làm sao hắn lại có
thể say mau như thế ?

Tôn Tiểu Bạch lại cười :