HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 222

rượu ngước cổ uống nghe òng ọc .

Tôn Tiểu Bạch chạy lại giật hũ rượu cằn nhằn :

- Người ta chỉ say giả chứ không bằng lòng say thật , còn Nhị Thúc tại sao
lại muốn trút cho mình say như thế ?

Lão Tôn Gù ngồi phệt xuống ghế lầm bầm trong miệng :

- Nhất tuý giải thiên sầu ... say , phải say ... say là hay hơn hết !

Tôn Tiểu Bạch cau mặt :

- Tại sao vậy chứ ?

Lão Tôn Gù vụt nói như thét ;

- Ngươi hỏi làm sao à ? Tại vì trong đời ta , ta không muốn chịu ơn ai hết .
Ta không bằng lòng chịu ơn ai hết . Chẳng thà cho ta một đao còn hơn là
ban ơn cho ta , biết chưa ?

Lão ta lại ôm đầu rên rỉ :

- Lý Tầm Hoan ... Tại sao các hạ lại cứu ta , ta đã " bị " một lần ... chỉ cứu
một lần mà ta phải sống như thế này bao nhiêu năm nay ... ta làm sao chịu
nổi ...

Lý Tầm Hoan muốn hỏi :

- Ai đã cứu ông ? Tại sao ông lại hứa với người ấy ở giữ nơi này đến mười
lăm năm ? Và giữ ở đây là giữ chuyện gì ?