HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 258

Trong mười mấy năm nay hắn gặp Lâm Thi Âm chỉ có ba lần mà lần nào
cũng gặp một cách vội vàng , luôn đến một câu cũng gần như không nói hết
.

Nhưng vòng vây trói buộc chặt lòng của hắn vẫn còn trong tay của Lâm Thi
Âm .

Chỉ cần thấy mặt nàng , thậm chí chỉ cần cảm giác nàng ở gần đâu đó thì
hắn đã vô cùng mãn ý .

Ngọn gió mạnh thổi lùa vào mặt , gió đã có hơi đông .

Mùa thu đã dắp tàn rồi .

Lòng của Lý Tầm Hoan bây giờ tiêu điều như buổi tàn thu .

" Thám Hoa ở lại bây giờ chỉ tăng thêm phiền não cho nàng " .

Câu nói ấy của lão gài họ Tôn còn văng vẳng bên tai .

Hắn cũng biết mình không nên gặp mặt nàng mà luôn cả đến việc nghĩ nhớ
tới nàng cũng không hơn nữa .

Hắn dừng chân lại , dựa mình vào gốc cây to , hắn nổi lên những cơn ho
kịch liệt .

Mãi cho đến lúc cơn ho đã dịu thì hắn đã quyết định xong : hắn không nên
nghĩ đến những việc không nên nghĩ .

Cũng may , hắn còn nhiều việc cần làm .

Cái lão già họ Tôn ấy chẳng những là bậc trí mà nhất định còn là bậc cao