HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 290

Như không nghe câu nói của Lý Tầm Hoan , Tiểu Phi nói tiếp theo chầm
chậm :

- Đáng lý lúc ra đi tôi phải nói qua với anh một tiếng .

Lý Tầm Hoan nhìn hắn bằng tia mắt dịu dàng :

- Tôi biết anh có cái khó xử trong lòng , tôi không trách anh gì cả .

Tiểu Phi buồn buồn :

- Tôi biết không nên làm như thế nhưng thật tình bất luận ra sao tôi cũng
không thể hạ thủ đối với nàng , thật tìn tôi bây giờ không làm sao xa nàng
được nữa .

Lý Tầm Hoan cười :

- Một người đan ông khi đã yêu một người đàn bà , đó là chuyện tình nghĩa
cao dày , nhất định không có một chút sai lầm nào cả . Tại sao anh cứ trách
mình như thế .

Tiểu Phi ngập ngừng :

- Nhưng ... nhưng ...

Tinh thần của hắn chừng như bị kích động hắn vùng lớn tiếng :

- Nhưng tôi vẫn có lỗi với anh và cũng có lỗi với nạn nhân của Mai Hoa
Đạo .

Lý Tầm Hoan trầm ngâm một chút và buông một câu hỏi giống ;