HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 337

Gian phòng phía tây nơi cửa sổ còn hắc ánh đèn .

Bóng đèn hắt ra chiếu thẳng vào mặt bóng người khi nãy , chiếu lên đôi
mắt đen láy cuả nàng , dôi mắt mê người .

Lâm Tiên Nhi .

Nàng đưa ngón tay gõ nhẹ lên cánh cửa .

Chỉ cần gõ nhẹ một tiếng thôi thì bên trong đã phát ra giọng trầm trầm :

- Cửa không có đóng .

Lâm Tiên Nhi đẩy nhẹ , cánh cửa hé ra , nàng vộ lách mình vào .

Ngưeơì mặt sẹo đứng gần bên gã thanh niên hồi nãy đang ngồi trên ghế im
lìm .

Hắn ngồi y như một pho tượng đá và khi bước đến gần , Lâm Tiên Nhi mới
trông rõ mặt .

Mặt hắn hình như không phân biệt được tròng đen tròng trắng , đôi mắt chỉ
có màu xanh ngệt .

Chỉ có ba vết sẹo trên mặt hắn là thấy được rõ ràng , có lẽ nhờ vào ánh
chiếu ngời ngời đến phát ghê .

Chính Lâm Tiên Nhi cũng thấy rùng rợn trong xương sống nhưng ngoài
miệng nàng vẫn nở nụ cười thật ngọt .

Càng gặp một con người đáng sợ chừng nào , nụ cười của nàng càng tươi
tắn , càng khả ái chừng ấy , nàng biết đó là thứ võ khí duy nhất hiệu