HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 401

hài lòng , xin mời .

Trầm ngâm một lúc thật lâu , Lam Yết Tử vụt thở dài và nói lầm thầm :

- Trên đời lại có người như thế hay sao ? Quả thật còn có người như thế này
hay sao ?

Nàng lập di lập lại câu nói mà chỉ có một mình nàng thấu đáo và nàng vụt
quay mình đi thẳng ra ngoài .

Nhưng không biết từ bao giờ , vì không ai kịp nhìn Lý Tầm Hoan đã tung
mình đứng chắn trước mặt nàng .

- Lam cô nương xin hãy nán lại một chút .

Lam Yết Tử ười buồn bã :

- Còn đợi cái gì nữa ? Kể từ lúc các hạ đưa cánh tay ra thì tôi nghĩ rằng
món nợ đối với tôi các hạ đã trả xong . Tôi tuy là đàn bà nhưng tôi vẫn buết
như thế nào là đạo nghĩa chứ ?

Linh Linh chớp mắt và vụt chen vô :

- Nữ nhân thiên vốn khong phải nói vấn đề đạo nghĩa , đó là quyền lợi tự
nhiên của nữ nhân nhưng nam nhân thì tương đối mạnh hơn nên lý đúng
phải nhường nhịn ít nhiều .

Lam Yết Tử hỏi :

- Câu nói đó cô học được của ai ?

Linh Linh nói :