HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 439

Linh Linh lắc đầu :

- Không , nhất định là không , mấy mươi nóc nhà trong cái sơn trấn đèo heo
hút gió này tôi đã biết không còn sót một nhà nào họ làm việc kiếm được
rất ít tiền , họ ăn uống kham khổ dè xén lắm mới đủ , có cũng ýen tiệc tùng
cũng chỉ là mấy chén mì là cùng chứ không làm sao có được những thức ăn
ngon và rượu ngon như thế đâu .

Lý Tầm Hoan trầm ngâm :

- Cũng có thê họ có khách xa nào mới tới và là khách quí nên họ nỗ lực để
đãi đằng .

Linh Linh vẫn lắc đầu :

- Cũng không bao giờ có được , cho dù họ mới vừa kiếm ra một món tiền
lớn hoặc do những người bạn ở xa mang tới , họ cần làm tiệc đãi thì cũng
khộng thể có được mùi vị như thé ấy vì tôi biết họ từng ngwoif một , không
mọt nhà nào có được một người đàn bà làm được những thức ăn có mùi vị
như thế đâu , những ngày lễ tết cúng kiếm họ gần mnhư chỉ độc có hai món
nấu canh và kho mà thôi .

Nàng cười thật tươi và nói tiếp :

- Nơi này mà làm được món ăn ngon như thế chỉ có độc một người .

Lý Tầm Hoan nhướng mắt :

- Ai ?

Linh Linh chỉ vào ngay mũi của mình và cười nói :