HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 437

Hắn nói chuyện thật vui , lời lẽ vô cùng cởi mở .

Tâm tình của hắn đang hồi trâm trọng nhưng hắn cốt làm cho người khác
vui lòng .

Linh Linh quả nhiên bật cười :

- Được rồi tôi sẽ nghe theo lời của Thám Hoa , từ đây về sau tôi sẽ không
bao giờ làm chuột .

Lý Tầm Hoan ngửa mặt nhìn trời , hắn hít vào một hơi dài và nói :

- Cô hãy xem , ở đây có gió mát , có trăng sáng , còn có suối trong nước
mát , những chuyện như thế này những người chuyên ở dưới địa đạo làm
sao mà sống được ?

Linh Linh cười :

- Tôi thì tôi chỉ muốn mặt trăng trên trời là chiếc bánh , còn dòng nước suối
kia là dòng mật ngọt mà thôi .

Nàng nuốt nước miếng và thở ra :

- Nói thật bây giờ bụng tôi đói quá rồi , đói gần chết luôn . Về đến nhà
chuỵen trước nhất là tôi phải xuống nhà bếp làm mấy món ăn .

Nhưng nàng vùng ngưng lại vì mũi nàng vừa bắt gặp một mùi thơm phức .

Mùi của rượu và mùi của thức ăn .

Có thể mùi ấy từ xa nhưng ở giữa rừng núi này , thứ mùi như thế nó bay đi
xa lắm .