HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 484

- Bản lãnh của anh không phải tầm thường đấy nhé , có thể làm cho chuyện
làm ăn mỗi năm sụt dần như thế có lẽ vài năm nữa sẽ phá sản ngay .

Mồ hôi trán của người trung niên mặt tròn bây giờ đã chảy xuống má , hắn
nói gần như không thành tiếng :

- Trong hai năm nay , sự thật làm ăn có nhiều thua lỗ vì khách hàng giảm
sút nhưng trong năm tới đây , tôi chắc chắn sẽ phát triền trở lại mức bình
thường .

Lặng thinh một lúc , giọng nói của Lâm Tiên Nhi chợt dịu lại :

- Trong hai năm nay , tôi biết anh rất cực nhọc cũng nên về nhà nghỉ ngơi
lấy sức .

Mặt của người trung niên tái lại , giọng hắn rung rung :

- Nhưng ... nhưng còn chuyện làm ăn .

Lâm Tiên Nhi nói :

- Chuyện làm ăn bên đó rồi tự nhiên tôi lại cũng sẽ nhờ anh , anh không
nên lo lắng gì về chuyện đó .

Người trung niên hoảng hốt , giọng hắn gần như đớ lại :

- Cô nương , phải chăng cô nương muốn ... muốn ...

Hắn vừa nói vừa thụt lui và bất thình lình , hắn nhún chân quăng mình vào
rừng rậm .

Hắn lao chưa tới ven rừng thì đột nhiên một vừng ánh sáng túa ra .