HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 556

Long Tiêu Vân nói tiếp :

- Nhưng nỗi thống khổ của hiền đệ chưa nặng lắm bởi vì nếu một con
người đã tự nguyện hy sinh cho người khác thành toàn cho người khác , tự
nhiên sẽ cảm thấy con người mình vĩ đại , cái cảm giác đó sẽ làm cho nỗi
thống khổ giảm nhiều .

Câu nói đó đã vô cùng bén nhọn mà cũng không thể nào bảo rằng vô lý .

Chỉ có điều cái chân lý ấy lại không tuyệt đối .

Tay của Long Tiêu Vân cũng phát rung :

- Chân chính thống khổ là gì , điều đó chắc hiền đệ thừa biết hơn ai hết .

Lý Tầm Hoan nói :

- Có lẽ .

Long Tiêu Vân nói nhanh :

- Khi một người đàn ông biết rằng vợ của mình là do người khác nhường
cho , nhất là vợ hắn luôn luôn thương nhớ con người ấy thì đó mới là đại
thống khổ .

Đúng , đó mới đích xác là thống khổ .

Chẳng những thống khổ mà còn là cái nhục .

Lời nói đó, đáng lý người đàn ông không bao giờ chịu nói ra bởi vì chuyện
đó đối với hắn rất thương tâm , một sự thương tâm quá sâu quá nặng .