HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 574

Long Thiếu Vân hỏi :

- Một con người khi có chuyện yêu cầu , bất luận là ai , gan không lớn cũng
tự làm cho lớn .

Thượng Quan Kim Hồng gật đầu :

- Hay !

Hắn vụt quay lại cười với Kinh Vô Mạng :

- Chỉ nghe lời nói không , ngươi có thấy được hắn là đứa bé không nhỉ ?

Kinh Vô Mạng lạnh lùng :

- Tôi không có nghe .

ánh mắt của Thượng Quan Kim Hồng dừng lại khá lâu trên gương mặt trơ
trơ của Kinh Vô Mạng , nụ cười trên môi hắn tắt ngay .

Theo dõi cử chỉ , sắc diện của hai người đối diện , Long Thiếu Vân chợt
thấy vô cùng thích thú , hình như chú rất khoái cái cung cách gỗ đá của họ .

Thượng Quan Kim Hồng vẫn nhìn Kinh Vô Mạng :

- Không nói , chính là cái hay của ngươi nhưng không nghe nói thì lại
chính là cái dở có thể làm cho ngươi trí mạng .

Kinh Vô Mạng làm thinh , đôi mắt cá trê của hắn không hề nháy .

Thượng Quan Kim Hồng quay lại :