HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 716

Hắn cười khẩy và nói luôn :

- Lúc bây giờ , trong con mắt của cha ta , ngươi là một cây đao , cây đao
giết người , nếu ta bẻ gẫy cây đao ấy , cha ta chẳng dung tha nhưng bây giờ
, bây giờ ngươi là con vật tàn phế , chuyện chết của ngươi , cha ta không
khi nào để ý .

Kinh Vô Mạng trầm mặt xuống , thật lâu hắn mới nhè nhẹ gật đầu :

- Đúng , chuyện sống chết của ta chính ta cũng còn không để ý huống chi
người khác .

Thượng Quan Phi nói :

- Câu nói ngươi có thể lừa người khác chứ không thể lừa ta .

Kinh Vô Mạng gặng lại :

- Lừa ngươi ?

Thượng Quan Phi cười nhạt :

- Nếu ngươi quả tình không sợ chết thì chuyện chi ngươi lại kéo dài thjời
gian để chạy trốn ?

Kinh Vô Mạng lập lại :

- Kéo dài ? Chạy trốn ?

Thượng Quan Phi gật đầu :