HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 764

hắn có thêm nhiều vết nhăn hơn .

Lâm Tiên Nhi nhìn sâu vào mắt hắn :

- Có ân hận không ?

Lữ Phụng Tiên cười :

- Ân hận ? Sao lại ân hận ? Có em ở bên mình , bất cứ người đàn ông nào ,
bất cứ trong trường hợp nào cũng không hề có một mảy may ân hận .

Lâm Tiên Nhi cười khúc khích và nhào vào lòng hắn :

- Thật thế ư ?

Lữ Phụng Tiên ôm lấy eo lưng mềm quật của nàng :

- Không thật thì là gì ?

Hơi thở của Lâm Tiên Nhi cũng đã nghe gấp lắm nhưng hình như nàng cố
gắng chống chọi , nàng dụi đầu vào ngực hắn :

- Đừng anh ... bây giờ ... bây giờ chưa được .

Tay Lữ Phụng Tiên hơi run trên thân thể của nàng :

- Sao ? sao vậy ? không muốn nữa à ?

Lâm Tiên Nhi rà môi sát vào vành tai hắn , nàng nói qua hơi thở dịu dàng :

- Muốn nhưng ... nhưng anh phải giữ sức để đối phó với Thượng Quan Kim
Hồng .