HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 810

- Hắn đi là tại vì hắn cần đi chứ không phải bị Thượng Quan Kim Hồng
xua đuổi .

Lâm Tiên Nhi nói :

- Nhưng ... nhưng tôi không biết ...

Tiểu Phi ngắt ngang :

- Cô không cần biết , cô chỉ cần nhớ như in .

Lâm Tiên Nhi cúi mặt , giọng nói của nàng thật buồn :

- Mỗi câu anh nói , tôi sẽ nhớ mãi , tôi hy vọng anh cũng đừng quên , anh
đã nói đối với tôi anh sẽ mãi mãi không thay lòng .

Tiểu Phi nhìn nàng .

Hắn nhìn nàng thật lâu , thật lâu .

Lòng hắn cho dầu là một ngọn núi băng đến lúc này cũng phải bị tan thành
nước .

Hắn từ từ bước lại bên nàng .

Toàn thân nàng hình như có một hấp lực mà hắn không làm sao chống cự .

Nhưng Lâm Tiên Nhi vụt lách sang bên , nàng nói ngập ngừng :

- Anh ... bữa nay không được ...