HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 986

Nàng bước lại gần Kinh Vô Mạng và nhoẻn miệng cười :

- Chẳng những anh không giết tôi mà ạnh lại còn mang tôi đi phải không ?

Bàn tay của Kinh Vô Mạng hơi run :

- Mang cô đi ?

Vóc mình dịu nhiều của Lâm Tiên Nhi đã gần sát vào người Kinh Vô Mạng
, nàng nói :

- Bởi vì anh không thể để cho tôi chết vào tay của Thượng Quan Kim Hồng
, lại không muốn tôi tiết lộ bí mật của anh và vì anh cũng thật lòng không
muốn tôi trơ trọi , vì thế nhất định anh sẽ mang tôi đi .

Nàng nhích sát hơn một chút nữa và giọng nàng thật ngọt :

- Chính tôi , tôi cũng hằng mong như thế , tôi cam tình nguyện theo anh ,
dù cho gian lao nguy hiểm , dù cho chân trời góc bể , tôi cũng có thể theo
anh , kề cận bên anh .

Kinh Vô Mạng trầm ngâm và hắn khẽ nhìn Tiểu Phi .

Hình như cho đến bây giờ , hắn mới chợt nhận ra sự có mặt Tiểu Phi trên
cõi đời này .

Nhưng Tiểu Phi đứng trơ trơ , mắt hắn xám lại , hình như hắn không còn
cảm giác chính hắn , hắn cũng không còn ý thức được rằng con người mình
tồn tại .

Lâm Tiên Nhi quay lại nhìn Tiểu Phi và nàng bước lại phun một bãi nước