Lục Cảnh Diệu cười, nếu đối diện có thêm một người, anh cũng tìm được
hứng thú nói chuyện, không thể không mở miệng: "Sao hôm qua tôi không
thấy cô Hạ?"
Không ngờ Lục Cảnh Diệu lại chú ý đến cô ta, mặc dù chỉ là chuyện nhỏ,
những Hạ Nghiên Thanh vẫn cảm thấy bất ngờ, trong lòng như có một con
mèo đang cào cấu vậy, giải thích: "Sang năm mới rồi, tôi phải đi thăm ông
bà ngoại."
Lục Cảnh Diệu khẽ mỉm cười: "Cô Hạ thật sự rất hiếu thuận."
Trước kia Hạ Nghiên Thanh rất không thích Lục Cảnh Diệu cứ mở miệng
là "Cô Hạ" này “Cô Hạ” nọ, nhưng không biết gọi nhiều cũng thành quen
hay thói quen đã vậy rồi. Bởi vì giọng điệu trầm thấp lôi cuốn của Lục
Cảnh Diệu, hai từ "Cô Hạ" thốt ra từ miệng anh cũng không đáng ghét lắm,
thậm chí còn mang cảm giác triền miên mê luyến.
Phụ nữ gặp gỡ đàn ông ưu tú, hoóc-môn trên người sẽ tăng lên. Hạ Nghiên
Thanh vốn tỏ vẻ lạnh nhạt, sau đó cũng nở một nụ cười vì lời nói của Lục
Cảnh Diệu: "Cảm ơn ngài Lục. Đúng rồi … Tôi nên gọi anh một tiếng anh
rể mới đúng chứ?"
Hạ Nghiên Thanh nghiêng đầu nói đùa, mang vẻ duyên dáng đáng yêu.
Anh rể? Lục Cảnh Diệu lười biếng dựa lưng vào ghế, cười nói: "Anh rể à,
ông anh rể này bây giờ thật sự rất nhức đầu, nhức đầu vì không biết chị cô
đi đâu rồi?"
Hạ Nghiên Thanh thật sự bất ngờ vì Lục Cảnh Diệu không biết Tần Dư
Kiều đi đâu, ngước mắt nhìn Lục Cảnh Diệu, giọng nói khó có thể che giấu
được sự kinh ngạc: "Kiều Kiều không nói cho anh biết sao?"
"Chẳng lẽ cô ấy nói cho cô biết?" Lục Cảnh Diệu hỏi ngược lại, giọng điệu
còn kinh ngạc hơn gấp bội, gương mặt tuấn nhã thoáng nét nghi ngờ. Ánh