KHẢI HOÀN MÔN - Trang 470

- Vâng, cũng gần gần như thế.

- Một cô bồ?

- Một người bạn thôi.

Haake trầm ngâm nhìn thẳng trước mắt.

- Cái khó khăn lớn ở đây là được làm quen với một người thật tử tế.

Người ta không bao giờ có được đủ thì giờ mà, cũng khó gặp được dịp tốt.

- Cũng có thể thu xếp được đây.

- Thật ư? Không có gì bất tiện cho ông sao?

- Tuyệt nhiên không.

- Donnerwetter, thế thì hay quá! Cô ấy là người Pháp à?

- Người Ý thì phải. Lai tạp thế nào đấy.

Haake mỉm cười.

- Khá lắm. Dĩ nhiên ở bên nước ta không thể nào có được cái của ấy.

Nhưng ở đây mình đi làm việc ẩn danh, chẳng có ai biết mình là ai. Ít nhất
trong một chừng mực nào đấy.

- Ông đang ẩn danh ạ? - Ravic hỏi.

Haake đó ra một giây. Rồi hắn mỉm cười.

- Tôi hiểu - Hắn nói - Dĩ nhiên tôi không ẩn danh đối với những người có

biết công việc... nhưng ngoài ra thì ẩn danh tuyệt đối. À, tôi vừa nảy ra cái
ý này. Ông có liên hệ gì với những người tị nạn không?

- Rất ít. - Ravic thận trọng đáp.