KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 1189

1189

182. Ả CHỨC CHÀNG NGƯU

Vào một ngày rất xưa, trong khu rừng sâu có một giếng nước trong mát luôn

năm không bao giờ cạn, gọi là giếng tiên. Vì giếng ở cách xa dân cư, người trần
không mấy ai qua lại nên các nàng tiên trên trời thường dùng chỗ ấy làm nơi hội
tụ. Ở ñấy họ thỉnh thoảng ñến lấy nước, hoặc có khi trút bộ cánh trên bờ, xuống
bơi lội ñùa giỡn cho thỏa thích.

Cũng ngày ấy, ở cõi trần có một chàng trai làm ăn chăm chỉ nhưng sống một

thân một mình. Một hôm anh lên rừng ñốn củi không ngờ quá chân lạc bước ñi
mãi vào khu rừng sâu. Trong khi tìm lối ra, anh bỗng ñi qua cái giếng tiên lúc ấy
có ba nàng tiên ñang bơi lội cười ñùa trong làn nước. Anh chàng lặng lẽ ñứng
nhìn mê mẩn quên cả về. Thấy có ba bộ cánh trắng toát ñể lại trên bờ cỏ xanh,
anh tính chuyện rình bắt một cô theo mình. Nghĩ vậy anh rón rén bò lại lấy trộm
một bộ, rồi nấp vào một gốc cây.

Sau khi tắm xong, ba nàng tiên thong thả lội lên bờ. Hai nàng ñược cánh của

mình bay vụt lên trời, còn một nàng mất cánh ngơ ngách tìm tòi khắp nơi. Thấy
vậy, anh chàng từ chỗ nấp bước ra. Nàng tiên cầu khẩn:

- Hỡi chàng trai lạ! Chàng hãy vui lòng trả cánh cho ta ñể ta về!

- Không ñược! - Chàng trẻ tuổi tươi cười trả lời. Bộ cánh này ñã lọt vào tay ta

thì ñừng có hòng lấy lại. Nàng hãy theo ta về nhà làm vợ. Ta sẽ làm cho nàng
sung sướng!

Mặc dầu nàng tiên van khóc hết lời, chàng trai nhất ñịnh không chịu trả. Trời

ñã xế chiều, anh chàng làm bộ cương quyết ra về. Túng thế nàng tiên ñành phải
lẽo ñẽo ñi theo. Về tới nhà, trước tiên anh bí mật giấu kỹ bộ cánh rồi ra soạn sửa
cơm nước, áo quần, chăn chiếu cho nàng tiên dùng. Từ ñó nàng tiên trở thành vợ
anh.

Lấy nhau không ñược bao lâu, vợ chàng sinh một ñứa con trai. Thấm thoắt

ñứa con ñã lên ba tuổi. Chồng sung sướng nhìn con bập bẹ tập nói, còn vợ thì ñã
thưa nhắc ñến chuyện ñòi lại bộ cánh ñể trở về trời.

Một hôm, anh chàng có việc phải ñi xa và ñi lâu. Trước khi lên ñường, anh

dặn vợ:

- Mẹ con ở nhà, có ăn thì ăn ñụn lúa vang, rồi sang ñụn lúa ré, chớ ăn ñụn lúa

rẹ, có tổ ong vò vẽ, ñốt cả mẹ liền con.

Nhưng vợ ở nhà không làm theo ñúng lời dặn của chồng. Sau khi ăn hết ñụn

lúa vang, nàng liền chuyển sang ăn ñụn lúa rẹ. Không thấy có tổ ong vò vẽ nào
ñốt cả, nàng tiên bèn sinh mối ngờ vực. Lời dặn của chồng, nếu trước ñấy là một
lời dậm dọa, thì lúc này ñã trở thành một câu mách ngầm. Quả nhiên, sau một