KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 717

717

Nhưng sáng hôm sau, giữa lúc Đại Điên ñang tụng kinh thì một tên nô của nhà

Diên Thành hầu ñã hốt hoảng chạy tới báo tin:

- Bạch sư cụ, cái thây hôm qua không chịu trôi. Nó cứ ñứng sừng sững giữa

sông Cót trên mặt nước, tay chỉ vào nhà hầu tôi, mắt nhìn trừng trừng rất dữ tợn.
Hầu tôi kính mời sư cụ ñến trị ngay cho!

Nghe nói, Đại Điên theo ñến, chỉ tay vào thây Từ Vinh, ñọc một câu quyết:

Sống chết là giấc chiêm bao,

Dầu giận thế nào không ñể cách ñêm

1

.

Tự nhiên cái thây chìm xuống nước và trôi ñi.

Lại nói chuyện Từ Vinh có một người con tên là Từ Đạo Hạnh. Chàng mới hai

mươi lăm tuổi, rất chăm học và rất có hiếu. Cái ñêm cha bị giết, Từ Đạo Hạnh
ñược cha báo mộng cho biết sự tình và nhắc ñi nhắc lại tên Đại Điên, dặn phải
trả thù cho bằng ñược. Tỉnh dậy, chàng hốt hoảng ñi tìm cha, và chàng xiết bao
ñau ñớn khi thấy thây cha nổi trên mặt nước. Nóng lòng vì báo thù, chàng cầm
côn ñi tìm Đại Điên. Chờ lúc Đại Điên ñi ñường một mình, chàng ñuổi theo kẻ
thù toan chuyện phang cho một côn lên cái ñầu trọc. Nhưng vừa ñịnh vung côn,
chàng bỗng nghe văng vẳng bên tai có tiếng can của cha mình: - "Chớ! Chớ
nóng nảy. Muốn bóc vỏ quýt dày cần có móng tay nhọn ñã!".

Vì thế Từ Đạo Hạnh lại thu côn vào nách, nuốt giận trở về. Chàng tính chỉ có

cách tìm thầy học phép mới trừ ñược kẻ thù lợi hại kia. Nghĩ vậy, chàng bỏ nhà
ñi khắp nơi tìm thầy, thế quyết bao giờ "ñắc ñạo" mới chịu trở về.

Hồi ấy ở về ven biển phía Nam có hai người bạn tâm giao: một người là

Nguyễn Minh Không và một người là Dương Không Lộ. Cả hai ñều làm nghề
chài lưới nhưng rồi rủ nhau cắt tóc ñi tu. Sau bao nhiêu năm ñọc kinh gõ mõ vẫn
chưa ñược ñắc ñạo, một hôm Nguyễn Minh Không nói với bạn:

- Tôi nghe muốn nhìn ñược xa thì phải trèo lên núi cao, muốn uống nước ngọt

thì phải tìm ñến tận nguồn. Vậy muốn ñắc ñạo trừ phi tìm ñến quê hương của
Như Lai thì không còn cách nào khác.

Dương Không Lộ ñáp:

- Tôi sẵn lòng ñi với bạn, dù có gặp núi cao biển rộng khó khăn ñến ñâu cũng

không quản ngại.

1

Dựa vào câu: Tăng hận bất cách túc,

Sinh tử nhất mộng trường.
Ý muốn nói: Thôi! Ghét ai giận ai qua một ñêm thời thôi mới là quân tử; sống chết cũng chỉ là
một giấc chiêm bao (Đoạn này theo Thiền uyển tập anh).