Châu và Ung Châu, về chiến đấu đối mặt lâu dài, đối với Thục Hán là rất có
lợi.
Bởi thế nước cờ Mạnh Đạt này rất quan trọng, tuyệt đối chẳng thể chủ
quan. Gia Cát Lượng sau khi đến Hán Trung, dừng lại để luyện tập binh mã
kéo dài đến nửa năm, chủ yếu là để đợi Mạnh Đạt, khiến ông ta nắm được
cơ hội tốt, phản Ngụy mà về với Thục.
2. Mạnh Đạt kinh hoảng chẳng ngờ, lầm lẫn mất cơ hội lớn.
Chẳng qua Mạnh Đạt rốt cục là nho tướng chẳng có thực tài học, thiếu hiểu
biết kỹ lưỡng.Tuy Gia Cát Lượng vẫn nhắc ông ta chớ khinh cử vọng động,
nhất định phải nắm được cơ hội tốt nhất, mới phát động binh biến. Song
Mạnh Đạt tựa hồ không nén được, vội vã nghĩ đến hoàn thành gấp nhiệm
vụ khó khăn và nguy hiểm này. Bất chợt vào tháng 6 năm đó, Tào Tuấn
theo đề nghị của Tôn Tử, phái Phiêu kỵ đại tướng quân Tư Mã Ý, Đô đốc
hai châu Kinh, Dự đặt bộ tổng chỉ huy ở gần Uyển Thành. Uyển Thành
cách Thượng Dong không xa, bởi thế Mạnh Đạt có phần lo lắng, không
ngừng phái sứ giả báo cáo tình huống biến hoá với Gia Cát Lượng, một mặt
cũng tăng cường điều động binh mã, chuẩn bị khởi nghĩa.
Cũng có thể do hành động vội vàng, cuối cùng dẫn đến sự nghi ngờ của
Thái thú Ngụy Hưng là Thân Nghi ở gần đó. Thân Nghi và Mạnh Đạt vẫn
bất hoà với nhau bởi thế có ý ngờ, ngầm dâng biểu mật báo ngờ rằng Mạnh
Đạt có thông đồng với nước Thục. Tào Tuấn rất mến mộ phong độ nho
tướng của Mạnh Đạt, lại không tin vào báo cáo của Thân Nghi, song bởi
Tân Thành và Thượng Dong đều có đường cái thông với nước Thục, thực tế
chẳng thể chủ quan, thế rồi ông lệnh cho Tư Mã Ý ngầm quan sát hành
động của Mạnh Đạt.
Tư Mã Ý cố ý cho người đến thăm dò, nói phong phanh về những chuyện
ấy, khiến Mạnh Đạt biết được Thân Nghi đã ngầm báo cáo về ông ta, để
Mạnh Đạt kinh hãi. Nếu như chẳng có việc ấy, Mạnh Đạt nhất định sẽ công