KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 129

Hồng Thiếu Nhu nói: "Nghe nói quý bang gần đây lại có hành động lớn

rồi hả?"

Lý Bồi Cổ hỏi: “ Có chuyện như vậy sao? Hồng thiếu là nghe ai nói?"

Hồng Thiếu Nhu hỏi: "Là ai nói có quan trọng không?"

Lý Bồi Cổ nói: "Dĩ nhiên, nhưng nếu là người bên ngoài nói, vậy thì chỉ

là những lời đồn đãi trong giang hồ, nghe đồn bậy bã, không đáng để tin."

Hồng Thiếu Nhu hỏi: "Nhưng nếu là người trong nội bộ quý bang nói

cho tôi biết thì sao?"

Lý Bồi Cổ mỉm cười, vẻ mặt vẫn thế như gió xuân tháng ba lướt qua

mặt hồ, nhưng hắn trả lời cũng là lạnh lẽo: "Như vậy, người này nên được
nhận sự trừng trị, tự sát ở trước mặt các anh em tại Trung Nghĩa Đường mà
tạ tội."

Ánh mắt của Hồng Thiếu Nhu vẫn cười, híp mắt : "Quả nhiên như lời

đồn bên ngoài, bang quy bang Thanh Nghĩa rất nghiêm khắc, mà Lý đại
thiếu gia càng thêm thưởng phạt phân minh."

Cuộc nói chuyện diễn ra đến lúc này, những người đánh bài trên bàn đều

bị lãng quên, chỉ còn lại hai người bọn họ.

Lần này, Lý Bồi Cổ bắt đầu đặt cược đuổi theo Hồng Thiếu Nhu.

Tôi hiểu, lần này, Lý Bồi Cổ là muốn thắng.

Mà nhìn nét mặt Hồng Thiếu Nhu, cũng là có suy nghĩ giống nhau.

Tôi nhất định phải giúp Lý Bồi Cổ.

Vì vậy, ở lúc người chia bài chuẩn bị chia bài đem bài tốt phát cho Hồng

Thiếu Nhu thì tôi làm bộ như lơ đãng dùng bắp đùi đụng mạnh cái bàn.