KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 187

"Ăn no rồi thì đi xuống ngủ đi, về sau muốn ăn cái gì, ban ngày nhét

một tờ giấy ở tủ lạnh, buổi tối tôi liền làm cho em ăn." Cảnh Lưu Phái cười
cười, bưng lên cái đĩa, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Mà tôi gọi hắn lại: "Nếu như Hồng thiếu nhu biết anh đưa thịt cho tôi ăn,

anh ta sẽ đối phó anh thế nào?"

"Có thể sẽ ra lệnh đuổi việc tôi." Hắn nói.

"Chẳng lẽ anh không sợ mất việc sao?" Tôi hỏi.

"Sợ, dù sao gần đây công việc cũng rất khó tìm." Hắn nói.

"Vậy tại sao anh còn muốn giúp tôi ?" Tôi hỏi.

"Bởi vì, em không được ăn thịt thì sẽ chết, một công việc so với một

sinh mạng, vẫn là sinh mạng quan trọng hơn." Hắn đáp.

"Tôi và anh không quen không biết, tại sao đối với tôi tốt như vậy?" Ta

hỏi.

"Loại chuyện như vậy, nhất định phải có nguyên nhân sao?" Hắn hỏi.

"Dĩ nhiên, nếu không chính là không phải lừa gạt tức là đạo chích rồi."

Tôi đáp.

"Cũng nói không rõ là tại sao, nếu như nhất định phải có nguyên nhân,

coi như là tôi coi em như một đứa em gái trước đây tôi chưa tùng có đi."
Hắn nói.

Qua một lúc, hắn lại nói: "Tại sao muốn hỏi như thế? Chẳng lẽ em gặp

phãi người đối tốt với em là có nguyên nhân sao?"

Tôi không nói, nước sột còn dính trên môi trờ nên long lanh dưới ánh

trăng.