KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 228

"Có lẽ em chưa có ý thức được, trên danh nghĩa, em đã là người phụ nữ

của tôi rồi." Hồng Thiếu Nhu nhắc nhở.

Suy nghĩ một chút, đúng là có chuyện như vậy, tôi hiểu được: " chúc

mừng chúc mừng." Có người phụ nữ như tôi, Hồng Thiếu Nhu này thật là
quá sức rồi.

Nhưng Hồng Thiếu Nhu thích thích được voi đòi tiên: "Như vậy thì lúc

nào, chúng ta đem hư danh này biến thành quan hệ thật sự đây?"

"Sau ngày hôm nay, lúc nào cũng có thể." Mặt ngoài tôi vẫn điềm tĩnh

dịu dàng, bên trong thì mài đao sèn soẹt mà cười.

Lời hay trước để đây, đến lúc đó chúng ta nhìn lại xem là hắn khi dễ em

gái tôi, hay là tôi khi dễ em trai hắn.

Hồng Thiếu Nhu hình như không để ý thấy hàm ý sâu bên dưới nụ cười

của tôi, bởi vì mặt của hắn đang từ từ hướng tới gần tôi.

Đường cong trên gương mặt của hắn, thanh thoát, hơi bén nhọn, nói thật,

bệnh này không làm cho người chán ghát —— bởi vì gương mặt này được
sinh ra khá đẹp.

Song khi mặt của hắn đến gần chỉ cách tôi có một cm thì tôi nhận ra một

chuyện —— trong mắt của hắn không có tôi.

Bởi vì. . . . . . Khoảng cách gần đến như vậy mà tôi vẫn không thấy mí

mắt hắn nâng lên tí xíu nào, tên kia cao to như Dương Tĩnh, khổ người tôi
đây có bao lớn, có thể tiến vào chổ nào đây.

Lại nói, về sau mà có đi tìm chồng phải tìm người có đôi mắt thật to như

cái chuông đồng lớn, ít nhất có thể bò vào được, sẽ an toàn hơn chút.