giảm đi vị ngon của nó.
Lại dám hạ thấp thịt của tôi, vậy đơn giản chính là nhổ lông trên người
con cọp, còn là nhổ râu ở mép của nó!
Cảnh sát kia bị giẫm đến nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, ở lúc một
hơi cuối cùng, vô cùng uất ức nói một câu.
"Thứ tôi ném là đạn khói mà."
Thật là một loại vũ khí trong sáng lương thiện không hệ mang theo lực
sát thương là đạn khói trong gia đình vũ khí của những bé trai đáng yêu.
Nhưng là, đạn khói cùng một loại lựu đạn nhìn qua không khác là bao
nhiêu, nhất thời phân biệt không rõ cũng là chuyện thường.
Nhìn vào đôi mắt đỏ vô tội đáng thướng như con thỏ của viên cảnh sát
trẻ này, tôi hối hận, tôi ảo não, tôi sám hối, tôi đau lòng.
Tôi quyết định muốn bồi thường hắn.
Vì vậy, tôi đưa ra ngón chân cái cùng hai ngón chân, thật chặt nhéo vào
cái dưa chuột của hắn, dùng sức gập lại.
"Rắc rắc" một tiếng, miệng viên cảnh sát trẻ sùi bọt mép, hai mắt trợn
ngược, hoàn toàn ngất đi.
Hôn mê, mà có thể không cần phải vượt qua trận mưa đạn này, sau khi
mọi chuyện kết thúc còn có thể hưởng chể độ tại nạn lạo động, thật tốt.
Bé trai đáng yêu, không cần cảm ơn chị đây .
Tôi đưa tay chỉ vào hào quang Thánh mẫu, tiếp tục lôi kéo dì Bích chạy
đi về phía chiếc phao cứu sinh.