Kỳ thật trước kia Tiểu Hắc rất có hảo cảm đối với tôi, từ nhỏ đến lớn, tôi
trộm vô số cái quần lót của hắn, nhưng chưa từng thấy hắn trách mắn tôi.
Nhưng hiện tại, trên dưới toàn bang đều đã coi tôi và dì Bích là một, cho
rằng tôi là nội gián ẩn núp hơn mười năm.
Nghe nói thân phận của tôi ở bên trong bang lưu truyền có bao nhiêu là
phiên bản.
Một, tôi là con gái ruột của dì Bích, cha tôi bị Lý Phong giết, cho nên
mẹ cọn bọn tôi ẩn núp nhiều năm, cuối cùng giết chết Lý Phong.
Hai, tôi và dì Bích là một đôi bách hợp, vì tương lai tốt đẹp, chúng tôi
liên thủ loại bỏ Lý Phong vật cảng trở này.
Ba, tôi là đứa con gái nhỏ trước kia bị Lý Phong vứt bỏ, bởi vì không có
được tình thương của cha nên tình nguyện hại chết ông.
Nghe nói cái phiên bản thứ ba được ủng hộ nhiều nhất, cho nên sau khi
tôi và Lý Lý Cát công khai quan hệ, trên dưới trong bang là một mảnh sầu
thẩm thảm thương, nói là xém chút nữa không chập nhận được mà kéo bè
kéo lũ ra ngoài đánh nhau rồi.
Dù sao, đó cũng là anh em cùng cha khác mẹ.
Loạn cái gì đó.
"Tôi sẽ trở về phòng ngủ, chỉ cần các người để Lý Lý Cát lại." Tôi
phóng cái gáo nước ra, lấy ra cục gạch hoàng kim khảm kim cương.
Vô nghĩa, đi ngủ chính là phải có hai người ngủ mới có ý nghĩa nha.
Tiểu Hắc nhíu mày, trên mặt lộ vẻ tức giận, nhìn ra được, hắn dùng rất
lớn sức mạnh ý chí mới không có cắn xuống cái cổ của tôi: "Cô cái tên phản