Sau đó, lấy cái ghế ngồi ở trong góc, đợi mấy thêm mấy anh mì mì ăn
liền tiếp tục sa lưới.
Đây mới gọi là ôm cây đợi thỏ.
Khi nóc nhà hoàn toàn sụp xuống, trong phòng cũng chất đầy thi thể của
mấy anh mì ăn liền.
Đang tính nghịch vẽ mấy hình trên người bọn họ, bỗng nhiên nhớ tới Lý
Lý Cát.
Vội vả lao ra, lại thấy bên ngoài đồng ruộng, đồng loạt đứng một hằng
đều là người của bang Thanh Nghĩa.
Tôi nhận ra, tất cả bọn họ đều là trở thủ đắc lực tinh anh của Lý Bồi Cổ.
Mà khi Lý Bồi Cổ phái ra nhóm tinh anh, tôi hiểu ra, vô luận hắn muốn
làm cái gì, đều sẽ thành công.
Quả nhiên, ở nơi xa xa trong màn đêm, có bôn người đang khiên một cái
bao tải to bước nhanh chạy đi.
Trong bao bố đó, dĩ nhiên là Lý Lý Cát.
Thế mà lại đêm Nhị Đương Gia bỏ vào một cái bao bố không có khí
chất như vậy, sau chuyện này tôi sẽ nhắc Lý Lý Cát trừ tiền lượng của bọn
họ.
Cầm đầu nhóm người kia mà một người toàn thân mặc đồ đen mang
theo gương mặt như thấy kẻ thù giết cha tên Tiểu Hắc, là trợ thủ đắc lực của
Lý Bồi Cổ, hắn nhìn tôi, trong mắt mang theo một tia chán ghét cũng khinh
thường: "Bất Hoan, chúng tôi mang nhị thiếu đi, nếu là người thông mình
thì nên trở về nhà ngủ đi!"