KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 574

Đúng là kẻ thông minh luôn nghĩ đến nghìn điều.

Kết quả của việt làm như thế là trong nháy mắt cả người Lý Lý Cát đều

té nằm ở trên đất.

Mà vị trí anh té ngã, vừa lúc lại có mấy khối tảng đá sắc nhọn.

Giữa đồng ruộng, lại một lần nữa giọng nói mang theo lửa giận ngút trời

có thể thiêu rụi cả thế giới: "Mặc kệ kẻ làm hại tao là ai, tao đều sẽ cho kẻ
đó sống không bằng chết! ! !"

Toàn thân tôi run lẩy bẩy.

Thôi, tạm thời vẫn là không nên tháo cái bao tải đó ra.

Lúc này, đám tinh anh kia đã đuổi tới, vây xung quanh tôi thành vòng

tròn.

Bọn họ cầm vũ khí, ánh mắt lạnh lùng đi tới gần tôi.

Tuy lực sát thương của cục gạch không lớn, nhưng cái đầu quá nhỏ, khi

một chọi một có thể chiếm được chỗ tốt, nhưng trong tình huống hiên tại thì
khó mà nói được.

Tôi đưa mắt nhìn tay phải cầm cục gạch, lại liếc nhìn tay trái đang đở

bao tải chứa Lý Lý Cát, trong đầu nhất thời nảy ra chủ ý.

Hét lớn một tiếng, bạo phát toàn bộ sức mạnh của Tiểu Vũ Trụ, hét khàn

hết cả cổ họng, tôi giơ Lý Lý Cát lên, coi anh như cây tre dài mà ra sức
xoay tròn.

Tạo thành một vòng trong mấy gả tinh anh hoặc là bị đầu của Lý Lý Cát

hoặc là bị chân Lý Lý Cát làm văng ra ngoài.

Nhưng lực là tác động qua lại.