Hiển nhiên là phiên bản trưởng thành của Tiểu Long Nhân(là nhân vật
chú rồng con mà hội nhỏ mọi người hay xem ý.)
Tôi xác nhận chắc chắn là anh đã ngất đi rồi.
Bất quá cho dù ở trong giấc ngủ mê, hàm răng của Lý Lý Cát vẫn cắn
chặt, giống như muốn cắn xé thịt của người nào đó xuống vậy.
Hy vọng không phải là tôi.
Đúng lúc này, bỗng nhiên vang lên một tiếng súng, hòa với tiếng kêu la
như xé lòng của Tiểu Hắc: "Nhị thiếu cẩn thận! ! !"
Vội vàng tập trung nhìn vào, tôi phát hiện một viên đạn đang bay về
phía đầu của Lý Lý Cát.
Ở một giây đó, tôi cảm thấy Lý Lý Cát là đứa trẻ gặp nhiều xui xẻo nhất
-- đã hôn mê thế này àm viên đạn vẫn không buôn tha anh.
Đây là hậu quả có bình thường không tu luyện nhân phẩm.
Chuyển anh đi thì đã không còn kịp nữa, không một chút do dự, tôi
nhanh chóng lấy cánh tay mình che ở đầu của anh.
Đạn bay chuẩn xác vào cơ thể của tôi.
Ngay tức khắc, ở trên cánh tay tôi truyền đến một cơn đau nhứt như
muốn nổ tung, làn da cả người đều đau đến nhanh chóng co rút lại, chỗ
trúng đạn giống như truyền thẳng đến tim, đang không ngừng run lên.
Ngay tại lúc tôi đau đến muốn lên cơn sốc, lại có một tiếng súng vang
lên.
Tôi lại không khỏi gầm nhẹ một tiếng "Chết tiệt", thật đúng là muốn
đoạt đi cặp mắt sở trường của tôi mà, nghỉ cũng không muốn nghỉ! ! !