KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 577

Cắn răng đưa một cánh tay còn toàn vẹn khác che ở đầu của Lý Lý Cát,

quay đầu lại nhìn, cảm thấy viên đạn đột nhiên bay chệch hướng.

Phát súng vừa rồi, là do một anh mì ăn liền bắn về phía huyệt thái dương

của Lý Lý Cát.

Mà phát súng lúc sau này, là do Tiểu Hắc bắn về phía huyệt thái dương

của một loạt mấy anh mì ăn liền.

Một loạt thi thể của mấy anh mì ăn liền đã nấc rắm nằm ở trên mặt đất,

đêm nay, vận khí của bọn họ không tốt lắm.

Mà vận khí của tôi cũng không tốt hơn.

Tay bị thương, cuối cùng không đỡ nỗi Lý Lý Cát, chỉ có thể đứng một

chỗ, tùy ý để nhóm tinh anh bang Thanh Nghĩa tiến lại gần.

Tiểu Hắc vừa bò từ dưới giếng lên, trên dưới toàn thân đều ướt đẫm, vẫn

đang không ngừng nhỏ nước, nhưng mà ánh mắt hắn nhìn tôi, có chút nóng
bỏng.

"Cám ơn cô đã cứu nhị thiếu." Giọng điều của hắn không lạnh lẽo như

vừa rồi.

Cám ơn thì cám ơn, nhưng vẫn muốn mang người đi.

Hiện tại, tôi không có năng lực ngăn cản, chỉ có thể nhìn bọn họ khiêng

Lý Lý Cát đang hôn mê đi.

Tiểu Hắc đi lướt qua tôi, đi qua vài bước, bỗng nhiên quay đầu, trầm

mặt trong chốc lất, đưa cho tôi một bình thuốc nhỏ, nói: "Cái này có thể
giúp cô cầm máu rất nhanh."

Nói xong, hắn xoay người đi ngay.