KHÔNG THỊT KHÔNG VUI - Trang 898

Nói xong, anh ta tiếp tục dùng bảo bối đã có phản ứng trêu trọc tôi.

Tôi rất cảm kích ý tốt của anh ta nhưng cũng không muốn nhận nó.

Ít nhất là hiện tại không muốn.

“Có phải anh đã tìm được cách ra ngoài rồi?” Hai tay tôi đẩy lồng ngực

của bác sĩ con vịt ra, cố gắng làm giãn ra chút khoảng cách.

Bác sĩ con vịt quá mạnh mẽ, bây giờ, thân thể tôi đang suy yếu, không

thể chịu nổi kích thích mạnh.

“Hôn tôi một cái trước rồi tôi nói cho cô biết.” Mũi của bác sĩ con vịt

thật cao, lại sáng bóng như được đánh một lớp phấn, rất đẹp.

Tôi cho anh ta nhiều hơn thế - - đặt tay lên viên tròn tròn phía bên phải,

ngón cái và ngón giữa cùng bóp, tạo thành “Đạn Chỉ thần công”, nói một
cách dịu dàng mà đầy uy hiếp: “Nếu như anh không định để cho “trứng
rách

người chết” thì đừng để tôi hỏi lần thứ hai.”

Bác sĩ con vịt rất thức thời, lập tức đứng thẳng, khôi phục bộ dạng

nghiêm chỉnh: “Đương nhiên là có cách, có một con đường đã được đặc
biệt sửa chữa trở thành đường vận chuyển Heroin, đi thẳng ra ngoài mà

không cần vòng qua trấn nhỏ, chúng ta có thể đi từ con đường đó.”

“Nhưng con đường quan trọng như vậy, nhất định là có lực lượng lính

canh giữ rất mạnh.” Tôi suy đoán.

Bác sĩ con vịt lập tức xác nhận suy đoán của tôi là đúng: “Đúng vậy,

tổng cộng có ba trạm kiểm soát, dọc theo bên đường hàng nghìn binh lính
cầm súng canh giữ.”