KHUYNH TẪN TRIỀN MIÊN - Trang 163

Tới bước cuối cùng...

Vân Khuynh ôn nhu nhìn Tần Vô Song:

“Mệt không???”

Tần Vô Song con ngươi mặc sắc lưu quang tràn đầy tiếu ý:

“Không mệt, mới một chút thời gian như thế. Hầu như cái gì khí lực

cũng chưa dùng tới...”

“Hỗn đản!!! Ngươi dùng cái gì quỷ kế, rõ ràng ở sau ta, thế nào lại đột

nhiên đến trước ta???”

“Tiểu Vũ cô nương.”

Tần Vô Song khóe môi nhếch lên nhất mạt tà cười nói:

“Cho dù ngươi một mực ở phía trước ta, ngươi cũng thua.”

Thượng Quan Nhược Vũ trừng mắt to:

“Ngươi nói cái gì???”

Vân Khuynh cũng mỉm cười với nàng:

“Ngươi xem trên vai trái của ngươi.”

Thượng Quan Nhược Vũ cúi đầu nhìn lại, một cánh hoa đào màu phấn

lẳng lặng nằm trên vai trái của nàng:

“Thế nào có thể!!!”

Tần Vô Song Song đương nhiên sẽ không nói cho nàng, là hắn lúc lướt

qua trên đầu nàng cố ý bỏ lại.