KHUYNH TẪN TRIỀN MIÊN - Trang 344

Tục ngữ nói, nam nhân trong lúc công tác là đẹp nhất.

Trong mắt Bạch Khuynh Vận, Liên Cừ tập trung xem tướng tay, cũng là

đẹp nhất.

Hắn ngồi ở bên cạnh Liên Cừ, vừa lúc có thể đem sườn mặt của Liên Cừ

thu hết đáy mắt.

Lông mày mảnh khảnh hơi cong lên, chăm chú cau cùng một chỗ, con

ngươi như mặt nước, chảy xuôi vĩnh viễn quang huy bất tận, sâu thẳm,
thanh lương.

Khuôn mặt đẹp trắng nõn không tự chủ được chăm chú kéo chặt, đường

cong duyên dáng, chiếc cằm khéo léo cũng buộc chặt, làn môi nhỏ nhắn
xinh xắn màu nhạt chăm chú nhấp lại.

Rõ ràng là khuôn mặt phi thường ôn nhu, nhưng lại mang theo biểu tình

nghiêm túc, vốn tưởng rằng sẽ không được tự nhiên, ai biết lại hình thành
một loại sức quyến rũ kỳ lạ, trái lại là càng thêm chói mắt.

Ánh mắt Bạch Khuynh Vận trượt theo sườn mặt Liên Cừ, úc trượt đến

chiếc cổ trắng nõn thon dài duyên dáng như cổ thiên nga, trong lòng không
hiểu rung động, muốn nhìn càng nhiều càng nhiều...

Làn da tốt đẹp này lại theo áo kéo dài xuống phía dưới, hắn cũng nhìn

không thấy nữa.

Trong ánh mắt toát ra một tia ảo não, hắn thật muốn rút y phục Liên Cừ...

( =.=llll)

Ách...

Bạch Khuynh Vận đột nhiên rùng mình một cái, tỉnh lại.

Trời ạ!