KINH TIỂU BỘ - TẬP 8 - Trang 206

206

- Tâu Ðại vương, ta không trách một
thú vật hay chim chóc nào cả, mà ta
trách một người.
Ðể giải thích việc này, ngài ngâm vần
kệ thứ chín:

9. Ta cứu gã kia, đã một lần

Khi gần như gã phải chìm dần

Trên dòng chảy xiết dìm thân gã,

Vì đó, nay đành phải khổ thân;

Ngài cứ đi cùng phường độc ác,

Ngày sau chắc chắn sẽ ăn năn.

Khi vua nghe vậy liền nổi giận lôi đình
với gã kia. Vua phán:

- Sao? Ngươi không nhìn nhận công
đức của ngài sau một việc cứu vớt đầy
nhân từ như vậy ư? Ta muốn bắn chết
gã kia ngay.