- Ðại khái là họ muốn bọn mình lưu ý đặc biệt
đến chữ E!
Nhỏ Hạnh nhíu mày:
- Chữ E có gì đáng để lưu ý đâu?
- Cái đó thì tôi chưa tìm ra! - Qúy ròm tặc lưỡi - Nhưng khi người ta muốn nhấn mạnh đến một chữ nào đó thì đấy có thể là tên người, tên địa danh, hoặc
cũng có thể là ký hiệu về thời gian, phương hướng...
- Giải thích như thế thì bố ai mà biết được chữ E này muốn ám chỉ cái quái qủi gì! - T iểu Long làu bàu.
Còn nhỏ Hạnh thì trán nhăn tít:
- Ðúng là chẳng khác nào mò kim đáy bể!
Vừa than thở nhỏ Hạnh vừa dán mắt vào chữ “ NEWS” trên trụ cổng như muốn soi thủng các con chữ. Nhưng trước mắt nhỏ Hạnh lúc này, chữ “ NEWS” như
mật cái hũ đ’ng kín nút, nó
nghiêng ngó đoán định một hồi vẫn chẳng biết “ cái hũ” chứa thứ gì bên trong. Ðang nhăn mày nhíu trán, đột nhiên một tia chớp vụt lóe lên trong cái đầu
đang quay mòng mòng của nó.
- Ôi! - Nhỏ Hạnh bật kêu khẽ - Qúy vừa nói đây có thể là một ký hiệu chỉ phương hướng phải không?
Nhỏ Hạnh hỏi không phải để nghe trả lời. Nó chỉ muốn khẳng định ý nghĩ vừa hiện ra trong óc. Qúy ròm biết vậy nên nó cũng chẳng buồn đáp, chỉ hồi hộp
hỏi lại:
- Hạnh vừa nghĩ ra điều gì thế?
Nhỏ Hạnh như không nghe thấy câu hỏi của
Qúy ròm, nó cứ tiếp tục lẩm bẩm:
- Phải rồi! Những ký hiệu chỉ phương hướng! Có thế mà mình không nghĩ ra!
Vẻ bần thần của nhỏ Hạnh làm Qúy ròm càng
thêm sốt ruột. Mặt nó nhăn như bị:
- Có gì thì nói đại ra cho rồi, cứ làm “ công chúa ngủ trong rừng” mãi!
Giọng điệu cáu kỉnh của Qúy ròm phát huy hiệu lực ngay lập tức. Nhỏ Hạnh như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, nó “ à” một tiếng rồi quay nhìn Qúy ròm và T iểu