KÍNH VẠN HOA - Trang 184

Suy từ mình ra họ thì biết ngay chứ gì!

Quý ròm đưa hai tay lên trời, chán nản thở ra:

- T hế này thì rõ ràng là công toi! T ừ nay đừng hòng sờ được ngón chân út của họ nữa!

Mạnh liếm môi:

- Hay là mình đi báo công an?

- Công an ai người ta tin mình! Ít ra cũng phải có cái số xe làm bằng chứng! Ðằng này toàn nói chuyện đâu đâu!

- Sao lại chuyện đâu đâu? - Mạnh phản ứng - Mình sẽ chỉ cho các anh công an xem bài thơ trên vách và hàng chữ bí hiểm trong cuốn sổ lưu niệm ở chùa Phật
nằm!

Quý ròm nhún vai:

- T hứ nhất, giờ này chưa chắc dòng chữ trong sổ lưu niệm và bài thơ trên vách đã còn như cũ. Có thể bọn người kia đã xóa đi rồi! T hứ

hai, nếu tất cả vẫn còn nguyên thì chiếc hộp đen đã bị lấy mất. Các anh công an mò tới đây thì tịt. T hế là các anh quay sang "điều tra" mình!

- Ðiều tra mình ư? - Mạnh kêu lên - Về tội gì mới được kia chứ?

- T hì về tội phịa chuyện và tạo chứng cớ giả để trêu chọc cơ quan thi hành pháp luật!

- Nhưng mình còn nhớ "mật mã" trong chiếc hộp đen kia mà! Mình sẽ đọc cho họ nghe để họ... tiếp tục điều tra!

- T hôi đi ông tướng! - Quý ròm nheo nheo mắt

- Công an chẳng bao giờ tin vào những chuyện vớ vẩn như thế này đâu! T ội phạm gì mà toàn thơ với nhạc!

T iểu Long đứng nghe hai anh em tranh cãi một hồi đã thấy sốt ruột. Nó quệt mũi, đề nghị:

- Nếu đã quyết định không đi báo công an thì

đi tắm biển quách!

Quý ròm lừ mắt nhìn bạn:

- Mày lúc nào cũng chăm chăm mỗi chuyện tắm biển! Cứ làm như không được tắm biển thì ai nấy đều chết lăn đùng ra ấy!

- T hì tụi mình đi Vũng T àu là để tắm biển mà lại! - T iểu Long nhăn mặt phân trần.