Chương 2/10
Khi thấy "sư phụ" chọn vạt cỏ ngay sách chân đồi làm địa điểm tập võ, đám "đệ tử" bất giác lộ vẻ ngần ngừ.
Nhưng chưa đứa nào kịp có ý kiến thì T iểu Long đã nhanh nhẹn bước về phía đó. Ðám "đệ tử" không biết làm sao đành tặc lưỡi lục tục đi theo.
T ất nhiên T iểu Long không nhìn thấy vẻ miễn cưỡng của bọn trẻ. Nó quên bẵng câu chuyện thằng Lượm kể hôm nào. Lượm bảo ngôi nhà hoang trên đồi Cắt
Cỏ là ngôi nhà ma. Cứ đến tối thứ bảy hàng tuần ma quỷ lại tụ tập về đó đốt đèn bày tiệc, có khi cao hứng lũ ma nghịch ngợm còn đốt cả pháo bông nữa. Câu
chuyện của Lượm khó tin đến mức vừa nghe xong, T iểu Long và Quý ròm đã lên tiếng nhạo báng ngay.
Nhưng bọn trẻ trong làng thì không nghi ngờ gì chuyện đó. T uy ngày ngày dong bò đi ăn quanh đồi Cắt Cỏ nhưng chẳng đứa nào dám thả bò ăn sát chân đồi,
hễ chú bò chú trâu tham ăn nào mon men lại gần đó thế nào cũng bị các ông nhóc vụt roi đen đét vào mông đuổi ra. Chính vì lẽ đó mà vạt cỏ ngay dưới chân
đồi tươi tốt hơn những chỗ khác.
Bây giờ T iểu Long đang đứng tỉnh bơ ngay trên vạt cỏ đó, huơ tay nói:
- T ụi mình chỉ tập chơi vào thế thôi! Chứ muốn luyện đến nơi đến chốn phải mất tới vài năm lận!
Ðặt chân lên vạt cỏ xưa nay vẫn được xem là khu vực "quản lý" của bọn ma trên đồi, đám đệ tử mới nhập môn kia bụng cứ lo ngay ngáy, nhiệt tình theo thầy
học nghệ đã sút giảm quá nửa. Vì vậy nghe "thầy" bảo chỉ học chơi vài thế thôi, tụi nó mừng húm, gật đầu lia:
- Ðúng rồi! Học chơi vài thế cho biết thôi chứ học chi cho nhiều!
Ðám đệ tử này chưa học nghệ được ngày nào mà cái giọng đã nghe như muốn rút khỏi "sư môn". Nhưng T iểu Long là đứa lù khù. Nó chẳng buồn tự hỏi tại
sao mới vừa rồi đây bọn trẻ còn háo hức đòi học các tuyệt kỹ "song phi cước" lẫn "thiết đầu công" mà bây giờ lại bảo "học chi cho nhiều", y như thể T iểu
Long bắt chúng học chứ không phải chúng nài nỉ T iểu Long dạy vậy!
Không thắc mắc cũng không ngạc nhiên, T iểu Long chậm rãi đặt hai bàn tay trước thắt lưng, hắng giọng:
- Bây giờ tao sẽ chỉ cho tụi mày một bài quyền! Bài quyền này có tên là Pyongwon!
Cái tên bài quyền đọc lên muốn trẹo lưỡi nên bọn nhóc chỉ lẩm bẩm "Py..." rồi làm thinh bắt chước "sư phụ" khép chân đứng nghiêm và thu
tay đặt trước bụng.
T iểu Long đứng im khoảng một phút, chờ cho bọn nhóc đặt chân đặt tay đâu vào đấy rồi mới xoạc cẳng chuyển thành thế chuẩn bị và đưa tay ra hai bên
hông.
Ðám đệ tử mắt vẫn dán chặt vào sư phụ, tay chân tự động nhúc nhích theo.
T iểu Long lại đưa tay lên ngang mặt và đẩy hai cạnh bàn tai ra phía trước.