KÍNH VẠN HOA - Trang 741

miệng - Em nói với anh Quý nhưng anh không chịu tin em!

T iểu Long thong thả ngồi xuống ghế mỉm cười giục:

- Nếu quan trọng thì mày kể tao nghe xem thử nào! Biết đâu anh Quý mày không tin nhưng tao lại tin!

Lời nói của T iểu Long như tiếp sức cho Mạnh. Nó hít vào một hơi rồi hùng hồn trình bày những nghi ngờ của mình chung quanh những tấm hình chim ưng
trên cặp sách của tụi thằng T ùng.

Khác với Quý ròm, T iểu Long có vẻ đăm chiêu trước những suy luận của Mạnh. Nó nhíu mày, tò mò hỏi lại:

- T heo như mày nói thì thằng đầu đinh và thằng mặt rỗ không dám đụng đến tụi thằng T ùng là do bọn chúng nhìn thấy những tấm hình chim ưng tụi thằng
T ùng dán trên cặp?

- Ðúng vậy!

- Nhưng làm sao mày quả quyết được điều đó?

- Giọng T iểu Long băn khoăn - Nhỡ bọn chúng có một lý do nào khác thì sao?

- Em chẳng thấy có một lý do nào khác! - Mạnh khăng khăng - Dứt khoát là bọn chúng không muốn dây vào "đảng Chim Ưng"!

- "Ðảng Chim Ưng"? - T iểu Long thô lố mắt. Mạnh chưa kịp đáp thì Quý ròm đã bĩu môi:

- T hôi đi mày ơi! Mày cứ tưởng tượng cho lắm vào! Làm quái gì có cái gọi là "đảng Chim Ưng"!

Mạnh gân cổ:

- Nếu không vậy thì tại sao bọn trấn lột lại tha cho tụi thằng T ùng?

Quý ròm nhún vai:

- Chuyện đó chẳng có gì khó hiểu! Sau khi "cuỗm" được một thứ đáng giá như chiếc đồng hồ thì chẳng ai lại thèm vơ vét thêm những thứ lặt vặt! T hế là tụi
thằng T ùng thoát chứ có quái gì đâu!

Giải thích của Quý ròm đơn giản nhưng hoàn toàn hợp lý. Chẳng tìm ra cách nào phản bác, mặt Mạnh nóng bừng:

- Anh nói gì kệ anh, em vẫn tin vào sự phỏng đoán của em!

Quý ròm trợn mắt:

- Á, à, cái thằng ngốc tử này! Cãi không lại người ta rồi đổ liều phải không?