LÂM THỊ LANG CỐ - Trang 1290

trán, thở dài một hơi, rồi ngồi dậy.

Lâm Duyệt Vi súc miệng xong, cúi đầu nhìn một lát, thuận tiện dùng xà
phòng rửa sạch cả cánh tay. Rửa một hồi vẫn không phát giác có người phía
sau, chỉ biết có một làn hơi ấm áp vươn trêи gáy nàng, Lâm Duyệt Vi từ
trong gương nhìn vào người phía sau, nhưng không quay đầu lại, chỉ nhích
người gần ra phía sau, tiến sát vào lòng Cố Nghiên Thu: “Rửa tay không?”

“Rửa.” Cố Nghiên Thu gác cằm trêи vai nàng, chóp mũi hơi lạnh thân mật
cọ trêи sườn mặt nàng, giọng nhơm nhớp như không hòa tan được.

Cả hai rửa tay rửa hơn hai giờ đồng hồ, lúc bước ra khỏi phòng tắm Lâm
Duyệt Vi mệt đến mở mắt không nổi, mơ mơ màng màng leo lên giường,
vừa dính gối đã ngủ mất.

Lúc Lâm Duyệt Vi tỉnh lại Cố Nghiên Thu đã đi làm, nàng ôm lấy chiếc áo
ngủ Cố Nghiên Thu thay ra ngủ ngon lành trong mộng đẹp.

Lâm Duyệt Vi mơ mơ màng màng, đắm chìm trong mộng đẹp không muốn
tỉnh lại.

“Rột rột– rột rột — rột rột –“

Lâm Duyệt Vi mấy lần nỗ lực đi vào giấc mộng lại cứ bị tiếng động lạ này
phá bĩnh, nàng bực mình vò đầu, mang chân trần xuống giường, mở cửa,
Schrodinger đang dùng móng vuốt của nó cào cửa bỗng dừng giữa không
trung một chốc, rồi buông xuống.

Đôi mắt như hai viên đá quý màu lam của nó ngẩng lên nhìn Lâm Duyệt
Vi, tỏ vẻ đáng thương mà “Meo~~” một tiếng.

Dạo gần đây nàng không phải chạy quảng cáo thì sa vào hưởng thụ, rất ít

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.