"Mặc kệ xảy ra cái gì, mình cũng chỉ thích một mình Lãnh Dạ, vĩnh viễn
sẽ không thay đổi."
"Hi vọng như thế, nếu như tình yêu llqqdd của các cậu trải qua ở khảo
nghiệm, sau này mình sẽ không ăn nữa dấm của Lãnh Dạ nữa, ha ha......"
Khang Giai khôi phục vẻ mặt nghịch ngợm.
"Cái này cậu hoàn toàn có thể đặt được từ trong tim đến bụng, mình và
Lãnh Dạ sẽ dắt tay đi đến cuối cùng, tuyệt sẽ không có bất kỳ một người
bắt cá hai tay." Bạch Tuyết nắm hai má Khang Giai kéo xuống, cười ha hả
nói.
"Nếu như là vậy, thì là tốt nhất."
Hai người từ trong toilet đi ra ngoài.
"Giai Giai, cậu cũng đã ăn no, chúng ta đi thôi, mình còn có chuyện."
Bạch Tuyết nói.
"Được rồi, thật đúng là mình không ăn được, trai đẹp, đi trả tiền thôi."
Khang Giai nhìn Long Chu nói.
"Đã trả, lúc hai người đi toilet." Long Chu thân sĩ trả lời.
"Đã đạt được trình độ rồi đó, Tuyết Nhi, vì sao bạn bè bên cạnh cậu cũng
trượng nghĩa như vậy? Ghen tỵ chết thôi." Khang Giai bắt đầu thu dọn đồ
đạc, chuẩn bị rời đi.
Bạch Tuyết cũng không nói gì, thật ra thì diendan;le;quy;don cô biết cô
và người đàn ông này căn bản cũng không coi là bạn bè, cô không biết anh
ta, cũng không biết tên anh ta là gì?
Ăn xong bữa cơm này cũng sẽ không gặp mặt nhau nữa.
Khang Giai lái xe trở về trường học.