LẠNH LÙNG HAY ÔN NHU (ĐAM TỨ TUYỆT) - Trang 160

Hai mắt Mạch Tư nổi lên gân đỏ, gằn giọng.

- Không cần. Việc này là chuyện của gia đình anh, cứ để anh giải

quyết. - Liền gỡ ra bàn tay Tuệ Sương, Mạch Tư xông thẳng lên phòng của
Mạch Quai, đóng sầm cửa lại.

- Anh hai. - Nhìn Mạch Tư sắc mặt không tốt đi tới, Mạch Quai ngồi

trên giường khẩn trương lui về phía sau, cổ tay trong chốc lát bị Mạch Tư
nắm lấy.

- Đêm qua em đã đi đâu, khách sạn có phải không, em đã qua đêm với

ai?

Mạch Quai hừ nhạt, chau mày nói.

- Anh đang nói cái gì vậy?

- Chứ đây là cái gì? - Mạch Tư kéo lấy bộ y phục không đúng kích

thước trên người Mạch Quai, lạnh lùng nói.

- Em tới nhà bạn thôi. Mượn tạm bộ quần áo cũng không được sao? -

Ánh mắt Mạch Quai thờ ơ.

- Anh chỉ mới về nước, mà em đã khiến anh lo lắng hết lần này đến

lần khác. - Mạch Tư buông Mạch Quai, tay xoa huyệt thái dương, ổn định
lại hô hấp của mình.

Mạch Quai trầm mặc, nặng nề thở ra một tiếng, nhỏ giọng nói.

- Em xin lỗi. Em chỉ là... Tuệ Sương chị ta...

- Được rồi. Đã ăn gì chưa?- Mạch Tư cắt ngang lời nói của hắn, hạ

giọng hỏi.

- Em vừa ăn ở nhà bạn.