LỮ ĐOÀN MÔNG ĐEN - Trang 451

Định cố mỉm cười và để bạn không thấy được nụ cười héo hon của chàng,
chàng nâng Lan lên và hôn Lan liên tiếp nhiều cái.

- Anh!

- Gì đó em?

- Nói yêu em đi?

- Ừ, anh yêu em chớ sao.

- Yêu tới bao lâu?

- Ngàn năm.

- Thôi đi. Mười năm là đủ lắm rồi.

- Sao em đòi hỏi ít như vậy?

- Vì em rất biết lòng người, nhứt là lòng người đàn ông. Bấy nhiêu đó là tối
đa, đòi như vậy, em đã quá tham lam lắm rồi đó.

- Em lầm.

- Anh Định nè!

- Hử ?

- Chừng em ba mươi chắc em kém hơn chị Liên bây giờ nhiều lắm!

- Làm sao mà biết trước được chuyện mười năm sau?